GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO LÀ SỰ NGHIỆP CỦA ĐẢNG, CỦA NHÀ NƯỚC VÀ CỦA TOÀN DÂN!

Wednesday, 05/10/2022 - 21:44|
NGÀNH GIÁO DỤC LẠC SƠN QUYẾT TÂM THỰC HIỆN CHỦ ĐỀ NĂM HỌC 2022-2023 “Đoàn kết, nỗ lực vượt khó khăn, đổi mới sáng tạo, củng cố, nâng cao chất lượng các hoạt động Giáo dục và Đào tạo”
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Không đầu hàng số phận!

Nhân vật: Bùi Thành Công và Bùi Minh Nghĩa - Xóm Rểnh xã Miền Đồi, huyện Lạc Sơn
            Trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta: không phải ai sinh ra trên cuộc đời này cũng là người may mắn. Ai cũng hi vọng mình xinh đẹp, khỏe mạnh có một gia đình hạnh phúc. Chắc hẳn cuộc sống sẽ có những mảnh đời khác nhau, không một số phận ai giống ai. Tuy nhiên đâu đó tôi đã từng nghe ai nói: “ Số phận là do bản thân mình quyết định”. Không, không đúng, dường như nghe câu nói này xong, nhiều người phản bác ý kiến đó, họ cho là sai như tôi. Nhưng suy nghĩ kĩ có lẽ đa phần là đúng. Những éo le trong hoàn cảnh sẽ chỉ là những trở ngại, là những rào cản chông gai, là thứ đang thử thách đấy thôi. Nó đang đòi hỏi ta phải vươn lên, biết vượt qua để sống, học tập và cống hiến cho xã hội . Không nói đâu xa xôi, ngay trong ngôi trường mà chính tôi đang học: Trường TH và THCS Miền Đồi này thôi một vài bạn khiến tôi rất khâm phục – những con người mà khó khăn đang chờ họ đi qua. Các bạn học sinh đó là những người có ý chí quyết tâm, không để chính bản thân mình phải: “ đầu hàng số phận”. Để là người mạnh mẽ đi qua mọi khó khăn thì hẳn rằng sự đồng cảm và chia sẻ của thầy cô bạn bè là những yếu tố tất yếu để giúp các bạn học sinh vững vàng, đặc biệt là hai nhân vật mà tôi muốn nói đến sau đây. Đồng cảm để hai em có thể thổ lộ ra những niềm vui, nỗi buồn, những dòng cảm xúc. Đó là những điều mà ai ai cũng đã, đang, từng làm và tiếp tục đồng cảm và mãi mãi yêu thương, cùng chia sẻ. Ngoài gia đình, bên cạnh hai em còn có thầy cô, bạn bè và hơn nữa các bạn luôn có tổ chức tầm nhìn thế giới đồng hành để giúp đỡ  .

       Vậy hai em mà tôi nói đến là ai?  Đó là hai em học sinh có ý chí biết vươn lên bản thân, chiến thắng hoàn cảnh. Cái tên mà tôi nói đến ở đây là hai anh em ruột: Bùi Thành Công và Bùi Minh Nghĩa. Hai em có hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn, nhưng luôn cố gắng trong học tập, nỗ lực trong cuộc sống.

          Bùi Thành Công là học sinh lớp 6B Trường TH và THCS Miền Đồi là học sinh ngoan ngoãn, lễ phép, luôn vâng lời thầy cô, cha mẹ . Cuộc sống gia đình em khó khăn, vất vả nhiều gia đình em có mẹ, có cha cùng với bà nội và một đứa em trai. Nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, túng thiếu nên mẹ em phải rời bỏ quê hương đi làm ăn nơi “đất khách quê người” kiếm tiền. Công ra sức rèn luyện, học tập nhưng vì không có mẹ ở nhà, bố em không biết chữ nên sau giờ học trên lớp, về nhà không có ai chỉ bảo em học và làm bài tập, bởi vậy kết quả học tập của em ngày càng giảm sút nhưng với nghị lực và lòng quyết tâm học hành cuối cùng em cũng đã học hết chương trình tiểu học, bước sang chương trình học bậc Trung học cơ sở. Khi nghe tôi hỏi thăm, tập thể các bạn lớp 6B em học tranh nhau chia sẻ rằng : “ Bạn Công hôi lắm, ít ai muốn cùng chơi thân hay ngồi cùng bàn học, rồi hình như hôm qua bạn ý đi chăn bò về không tắm….”. Tôi bần thần nhưng thấy buồn phải chăng tôi thất vọng khi nghe không ai khác mà chính lời nói đó lại là từ những người “ bạn” . Tôi chưa biết thật đùa thế nào nhưng tôi cũng có ít nhiều nghĩ Công là một bạn chưa biết tự chăm sóc kể cả cho bản thân. Một bạn không sạch sẽ, không tắm rửa thường xuyên, đi chăn bò rồi về không thay quần áo. Những suy nghĩ ấy cứ lẩn quẩn trong đầu tôi mỗi khi thấy em.

      Còn em Bùi Minh Nghĩa là em trai của Công là học sinh lớp 4A Trường TH và THCS Miền Đồi . Có lẽ khi em Công cố gắng đã nhiều thì hẳn là Nghĩa lại cố gắng vươn lên nhiều hơn. Nghĩa rất chăm chỉ học tập, không tự ti về bản thân. Dù nhỏ nhưng em có thể chăm sóc bản thân, biết tự tắm giặt, vệ sinh cá nhân sạch sẽ. em giúp đỡ gia đình được nhiều công việc sau những giờ học tập trên lớp như: đi chăn bò, nấu cơm,quét nhà, chăm gà… Đó là moi thứ về hai em : Bùi Thành Công Và Bùi Minh Nghĩa chỉ là tôi nghe kể mà thôi, tôi chưa một lần chứng kiến sự việc.

            Thật may mắn trong dịp tết vừa rồi tôi cùng các chú bên tổ chức Tầm nhìn thế giới, các thầy cô giáo cùng các bạn học sinh đến tận nhà của hai em. Tôi thấy, tôi biết, và tôi…muốn òa khóc. Qua lời kể của các bạn hai em, tôi lờ mờ có suy nghĩ đoán mấy bạn của hai em Công và Nghĩa nói bịa, nói đặt. Tôi chưa được tận mắt nhìn, tôi chưa hề tin. Nhưng ngày ấy, tháng ấy: ngày 18 tháng 1 năm 2017 tôi được tận mắt thấy và đó là thật chứ không phải mơ. Cái ngày đến gia đình em với thời tiết: sương mù, mưa phùn nhẹ, đôi chân tôi leo dốc như leo một quả đồi không chốn nghỉ, điểm dừng lai là một nơi treo leo mà xa xôi. Đến nhà em thật nhọc nhằn. Chắc rằng mỗi bước chân đến trường của các em là từng con số con chữ. Những bước chân sải dài trên con đường đất là những suy nghĩ về tương lai,mệt nhọc đó là mồ hôi rơi ướt áo, những giọt nước mắt đẫm ướt con đường nhỏ hẹp mà dài. Tôi thấy nhọc nhằn giữa đôi chân nhỏ bé của các em. Có lẽ hai em có tuổi thơ cũng phải chịu thiệt thòi nhiều hơn những người bạn khác. Tuổi thơ các em gắn liền với rừng và suối êm đềm nhưng vất vả.

      Khi năm hết tết đến, người người, nhà nhà, vui vẻ rộn ràng, tấp nập chuẩn bị đón xuân sang . Trong khi đó, giữa ngọn đồi đốc cao ấy có một ngôi nhà lợp mái lá nhưng phên tranh vách nứa dột nát sau những trận mưa rào vẫn yên tĩnh, lặng lẽ như bao ngày thường – chẳng phải nhà ai khác mà đó chính là gia đình em Công, em Nghĩa. Nhỏ thôi, một căn nhà sàn nhỏ giữa bao căn nhà xây rộng lớn khác. Lên nhà tôi có cái suy nghĩ mà bình thường tôi thường không nghĩ đến: “mình khó khăn nhưng họ còn khó khăn hơn nữa”.

     Khó khăn là thế gia đình em lại vừa gặp hỏa hoạn do sơ suất về điện. Đơn giản lắm khi bị cháy thì những cột nhà làm bằng chất liệu gỗ mà chỉ cần gặp lửa là cháy tàn, cháy rụi. Vết đen gần trần nhà – cái cột trụ nhà ở giữa có vết đen như than trong bếp- cái vết tích của ngày hỏa hoạn đó dể lại . Xuân cận kề mà cái cột nhà siêu vẹo thế kia sắp bị đổ, giữa không gian nơi dễ gặp gió như vậy thì một trận bão nhẹ căn nhà cũng có thể sập xuống. Có vẻ như, không khí tết chưa đến với gia đình hai em : vẫn chưa có cành đào, hoa mai hay cay quất … hình như những thứ đó sẽ không xuất hiện trong nhà em Công và em Nghĩa cái tết nguyên đán 2017 này .

     Bao nhiêu bạn bè đồng trang lứa được bố mẹ, anh chị đưa đi chợ tết sắm quần áo mặc tết nhưng với em Nghĩa và em Công với thời tiết lạnh giá vẫn áo phông, quần ngố mà có lẽ đã quá cũ rồi, hai em như không biết sắpđến tết. Tôi xúc động như cảm thấy muốn khóc to. Với những khó khăn đó mà hai em vẫn hồn nhiên, không quan tâm chẳng để ý gì đến cái tết. Vì với hai em: “ Ngày tết cũng giống như những ngày bình thường khác thôi”. Đến với gia đình em tổ chức Tầm nhìn thế giới tặng hai em một chiếc chăn ấm mới, nhà trường các thầy cô giáo các bạn học sinh quyên góp tặng em vài ba chiếc bánh chưng mà chính tự tay các thầy cô và các bạn gói. Phần nào chắc làm hai em vui lắm, nhưng sao trong tôi cứ trống rỗng quá thế này? Phải chăng cái tết  như vậy là chưa đủ? Em Nghĩa cho chúng tôi biết cái bề mặt ta gọi là “hòm” thì nơi đó lại là nơi em lấy cho mình những kiến thức, là chỗ em học những bảng cửu chương, những con chữ con số hằng ngày. Một sự thật mà tôi chưa từng nghe ai kể: Nghĩa bị chất độc màu da cam. Tôi thương em, sức khỏe có phần không khỏe mạnh như các bạn lại còn không có mẹ bên cạnh để chăm sóc. Trong cuộc sống hôm nay có người gặp may mắn và cũng có  những người gặp phải những rủi ro hay số phận chông gai, nên em hãy cố gắng vực dậy bước qua tất cả nhé. Hai em có đèn học cắm điện nhưng vì dây ổ điện ngắn cắm không đến nơi em học nên hai em không thể sử dụng thường xuyên. Các em xem cô giáo như người mẹ như để yêu thương, để gửi gắm nỗi nhớ, như để lấp đầy khoảng trống khi xa mẹ. Hai anh em hi vọng : “ Tết này mẹ sẽ về”. Dù là ý mong của cả hai nhưng Công là anh, là người lớn hơn em có suy nghĩ thấu đáo hơn: “ Thật sự em cũng muốn mẹ về lắm nhưng em cũng không muốn mẹ về vì nếu mẹ về thì không có ai kiếm tiền mà gửi về. Khi không có tiền bà và bố kiếm đâu ra nuôi hai anh em ăn học”. Xúc động lắm trước hoàn cảnh của hai em nhỏ tuổi sao mà lắm nỗi lo, nỗi cực nhọc trong cuộc mưu sinh. Mẹ hai em đi làm xa, xa đến nỗi cả năm chưa về một lần. Bố các em cũng thường đi làm thuê lên rừng. Hai anh em phải ở nhà cùng bà nội – người bà đã ngoài 70 tuổi, với cái tuổi đã mệt mỏi cần nghỉ ngơi rồi thì bà lại phải dưỡng dục hai cháu thay vào bổn phận người mẹ. Cảm động và cảm thông trước cái số phận treo lơ lửng đã phải trải qua những gì khó khăn nhất trong cuộc sống từ cái tuổi  vừa bước vào đời, nếm đủ vị đắng chát đời người. Nhìn vào đôi mắt hai em, cái tươi sáng như nó như nó chẳng nghĩ ngợi hay nhọc nhằn gì. Tôi lại thấy tôi tự suy nghĩ về tôi một cách nghĩ sâu sắc. Tôi không quá may mắn hơn so với Công và Nghĩa nhưng ít ra tôi vẫn có bàn tay yêu thương săn sóc của mẹ. Vì tôi không có anh chị em một mình nên mẹ dành hết tình yêu thương cho tôi. Tuy tôi chỉ có mình mẹ để yêu thương nhưng tôi cũng có một gia đình cùng mẹ. Một hoàn cảnh không khá gì hơn các bạn khác nhưng tôi được sống cùng mẹ từ nhỏ, chưa bao giờ tôi phải xa mẹ, tôi luôn có mẹ bên cạnh hằng ngày che chở lo lắng cho tôi. Bởi vậy tôi có thể lớn hơn hai em về mặt tuổi tác nhưng chưa chắc tôi đã trưởng thành hay tự lập như hai em. Nhìn Công với một nụ cười khiêm tốn, hiền dịu ngồi chơi cùng bạn bè tôi thấy nhẹ nhàng mà đời thường. Nhưng sau nụ cười vui vẻ đó là một nõi niềm mà em cố che giấu. Hai anh em có những suy nghĩ tuy giống nhau nhưng những ước mơ về tương lai khi lớn lên mỗi người mỗi khác. Công ước mơ giản dị lắm: Mong mẹ kiếm được nhiều tiền rồi về với gia đình, mong cho bà, bố, mẹ mạnh khỏe sống mãi bên hai anh em. Em mong tổ chức tầm nhìn thế giới sẽ ở lai giúp đỡ hoàn cảnh gia đình em. Tôi hỏi ước mơ trong tương lai, Công chỉ cười nhẹ nói: “ Ước mơ thì em nhiều lắm. Nhưng cái mà em muốn đạt được là ước mơ trở thành một chú công an hoặc chú bội đội để bảo vệ giữ gìn an ninh của Tổ Quốc giữ bình yên cho xóm làng.

     Còn Nghĩa không cùng ước mơ với anh trai, em ước mơ trở thành một y bác sĩ giỏi để khám chữa bệnh cho mọi người. Đặc biệt em mong sẽ chữa được cho những người nhiễm chất độc da cam , cho thế giới không còn người mắc phải căn bệnh như em. Để đạt được ước mơ hai em phải gắng sức, nỗ lực học tập không ngừng vươn lên, biết ý thức vượt qua trở ngại, thì những thử thách sẽ không thể nào làm khó hai em.

      Không hẳn chỉ dựa vào bản thân mà các em có những sự thay đổi tiến bộ tích cực như vậy. Hai em có tinh thần vững chắc hơn không thể không kể đến dự án của tổ chức tầm nhìn thế giới với hai em, với gia đình em, với xã Miền Đồi. Tham gia vào chương trình các em được hỗ trợ cả về sức khỏe lẫn việc học tập . Chương trình Tầm nhìn thế giới như tiếp thêm sức mạnh cho Công và Nghĩa. Những khó khăn các em gặp phải nó như là bản chất như là định luật tự nhiên . Những khó khăn này đang giảm đi vì, ôi thật may mắn một cánh cửa một thế giới mới là một dự án chính là tổ chức tầm nhìn thế giới. Dự án đang giúp Công và Nghĩa và cũng đang là điểm tựa kiên cố để hai em tiến gần với ước mơ, một niềm hi vọng to lớn rộn lên trong lòng các em và cũng như tôi , đó là những quà tặng ý nghĩa mà ấm áp như quần áo ấm cặp sách, những chiếc bút quyển vở ….                                                     Nghĩa chia sẻ : “ Bây giờ đến lớp em không còn thiếu đồ dùng học tập nữa,nên em cũng thoải mái không phải mất tiền mua. Trước giờ mỗi khi thiếu đồ dùng học tập sách vở em lo lắng vì gia đình không có tiền mua gạo ăn nói gì đến chuyện bút sách. Bây giờ hai em cởi mở hơn, có tinh thần học tập tốt hơn, rất tích cực tham gia các hoạt động do nhà trường, địa phương tổ chức. Thầy                     Bùi Văn Hình – Giáo viên chủ nhiệm lớp em Công cho biết: Tuy cuộc sống gia đình em Công khó khăn hơn các bạn khác trong lớp nhưng em là học sinh ngoan, biết cố gắng vươn lên trong học tập, tổ chức Tầm nhìn thế giới đã thay đổi toàn diện cuộc sống gia đình em Công”.

     Tuy xã ta, trường ta còn nhiều bạn học sinh khó khăn, có nhiều gia đình đặc biệt khó khăn nhưng chúng ta, họ không bao giờ nghèo về tình người về sự giúp đỡ chia sẻ yêu thương . Những quỹ hỗ trợ, những tổ chức như tầm nhìn thé giới đã ra đời và kịp thời quan tâm, cũng như giúp đỡ và ra sức kêu gọi mọi người , các nhà hảo tâm hỗ trợ những con người không may mắn trong cuộc sống này . Bên cạnh các tổ chức, một trong những sự giúp đỡ hai anh em Công và Nghĩa không thể thiếu phần giúp đỡ của nhà trường các thầy cô giáo đã hành động từ những việc nhỏ nhất để giúp đỡ các bạn còn khó khăn như hai em. Hoạt động gần đây nhất của nhà trường là tổ chức quyên góp tiền góp phần giúp các bạn có hoàn cảnh khó khăn có một cái tết đầm ấm hơn. Thầy cô- người đang cố gắng giúp những bạn như hai em có cơ hội học tập, vượt qua những khó khăn trước mắt . Hai em là những con người mà cả xã hội phải cảm ơn, số phận dù ngặt nghèo nhưng hai em không chết một lần nữa, biết vươn lên bằng ý chí nỗ lực để không thua kém ai. Có lẽ bao nhiêu mồ hôi rơi, nước mắt chảy, bao lần hai em phải vượt qua mặc cảm, vượt qua chính mình để được như ngày hôm nay. Những gì tổ chức tầm nhìn thế giới, nhà trường đã và đang làm như tiếp thêm sức mạnh cho hai em từng bước, từng bước tiến đến tương lai tươi sáng. Các bạn học sinh như anh em giúp cho nhà trường phát triển giúp các em “ không từ bỏ niềm tin”

      Công và Nghĩa cững như các bạn khác, chúng ta biết: “cam go của cuộc đời có thể đánh cắp mất đi sức khỏe thể xác nhưng không thể lấy đi tinh thần và niềm tin”. Hãy là những người có niềm tin vững chắc để tiếp tục sống , dể đấu tranh với thách thức. Thành công đến với chúng ta không phải là con đường ngắn trơn chu, với những người có số phận éo le như hai em Công và Nghĩa thì con đường ấy còn dài và khó khăn hơn nhiều. Tuy nhiên con đường ấy không phải là không có cái đích riêng của nó. Ông cha ta đã dạy “ có công mài sắt có ngày nên kim” . Có lẽ những cong người như hai em Công và Nghĩa lại càng ý thức cuộc sống : Được cha mẹ đặt dù mình ở đâu ra sao thì vẫn phải hướng tới tương lai. Đừng cảm thấy bất hạnh hãy biết chấp nhận và chống lại số phận luôn có ý chí quyết tâm nghị lực để vươn lên từ ngày hôm nay. Vì đừng lo bên cạnh hai em Công và Nghĩa luôn có mọi người đồng cảm, sẵn sàng nghe các em chia sẻ. Với quan niệm sống vì moi người, moi người sống vì mình” thì biết yêu thương lại càng quan trọng. Khi vấp ngã thất bại hay mắc phải những sai lầm thì chắc rằng hai em càn một người để lắng nghe những tâm sự và mong người ấy sẽ đồng cảm . Chúng ta cùng sống chung dưới một ngôi trường như là một mái nhà, dưới một bầu trời, trong một tập thể thống nhất là: xã hội. Sự yêu thương và chia sẻ là điều cần thiết để gắn kết những trái tim với nhau.

     Trong những năm qua có các chương trình tình nguyện giúp đỡ các bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn như “ Hè đỏ lửa” “ Áo ấm mùa đông”, “ chuyến xe tình nghĩa”… cũng như tổ chức tầm nhìn thế giới đã và đang diễn ra với tốc độ cao . Những hành động đó thật cao cả mà các anh chị sinh viên các cô chú trong dự án phát triển vùng Lạc Sơn dành cho những bạn có hoàn cảnh khó khăn. Họ sẵn sàng đánh đổi mùa hè bên gia đình để xách bao lô mang theo tuổi trẻ đến những vùng cao giúp đỡ người dân và các bạn học sinh. Đó là sự chia sẻ thắm tình người. Chúng ta lãng phí yêu thương nhất là khi để nó thừa yêu thương trong lòng quá nhiều mà không gửi gắm vào đâu đó. Sự chia sẻ, yêu thương lẫn nhau là khi chúng ta biết cảm thông, thương xót cho đi hay giúp đỡ người khác về vật chất hoặc tình thần giúp họ thay đổi lịch sử mà chúng ta mong muốn được đáp trả đền ơn đó chính là lòng nhân ái. Yêu thương mọi người tiềm ẩn trong con người chúng ta. Đó là nguồn gốc là động lực đầu tiên để ta có thể cảm nhận và hi sinh . Cho đi một thứ gì đó dù nhỏ nhất. Biết yêu thương con người không phải cái gì đấy thật to lớn . Lòng yêu thương có thể chỉ bằng ánh mắt,nụ cười, một cái bắt tay, hay một lời động viên , có thể đưa những con người như hai anh em Công và Nghĩa từ: “ Thung lũng đau thương đến con đường hạnh phúc”. Riêng bản thân tôi cần làm lúc này nhất là: Sống gần gũi chan hòa và quan tâm đến bạn bè đặc biệt là các bạn có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn như em Công và em Nghĩa .

      Câu chuyện về hai anh em Công và Nghĩa khép lại nhưng trong lòng tôi cái bóng dáng hai cậu trò nhỏ ngày ngày đến trường, bước nhanh chân đến trường học tập với dáng vẻ hăng say sẽ để lại mãi trong lòng tôi. Cách sống và suy nghĩ hồn nhiên trong sáng như chưa biết quan tâm sẽ giúp hai em chú tâm chăm chú học hành hơn. Chúc hai em ngày càng bay cao bay xa hơn để đến với những ước mơ trong tương lai.

      Cảm ơn tổ chức Tầm nhìn thế giới đã đem lại cho quê hương tôi xã Miền Đồi một luồng không khí mới, mang lại một sự thay đổi cho những bạn học sinh khó khăn cụ thể là em Công và Nghĩa, giúp cho người dân xã nhà có cơ hôi phất triển kinh tế. Chúng tôi những học sinh mong muốn tổ chức Tầm nhìn thế giới không ngừng quan tâm vùng miền núi đặc biệt khó khăn như xã Miền Đồi để những nhánh hoa miền núi sẽ có cơ hội vươn lên với vườn hoa của cả nước, để chúng tôi trở thành người có ích cho xã hội./.   

Người viết: Bùi Thị Hồng Nhung
Học sinh lớp 9A – Trường Tiểu học và trung học cơ sở Miền Đồi
Địa chỉ : Xóm Thây xã Miền Đồi - huyện Lạc Sơn - tinh Hòa Bình.

Biên tập: Phạm Trung Kiên - Phòng GD&ĐT Lạc Sơn

                              



Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết